Entry cuối của Huỳnh Phúc Điền
"Không hiểu sao tôi lại muốn viết tiếp "Năm tháng tuổi thơ tôi" đến vậy. Tôi muốn trở về cùng cái tôi trong tôi về một thời tôi đã sống", đó là những lời tâm sự cuối cùng trên blog của anh.
>>Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền qua đời
>>Nghệ sĩ tiếc thương Huỳnh Phúc Điền
>>Huỳnh Phúc Điền lên kịch bản cho đám tang của mình
>>Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền nhập viện
>>Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền trở lại
>>''Vua gàn'' Huỳnh Phúc Điền
Ra đi... (Entry ngày 2/4/2009)
Hôm qua tôi định viết ít dòng về Duyên Dáng Việt Nam (DDVN). Tuy nhiên nó lại rơi vào ngày cá tháng tư nên sợ rằng điều tôi nói ra mọi người không tin và cho đó là chuyện vui ngày nói dối. Và rồi sáng nay báo Thanh Niên chính thức công bố trên mặt mặt báo về việc dời ngày biểu diễn Duyên Dáng, lúc đó mọi người mới ồ ra.
Duyên Dáng với "Trở về" lần này như một chuyến đi xa. nó bị delay tới lui rồi cuối cùng bị dời sang đến tận năm sau, có nghĩa là ngày 1/1/2010 như mọi năm thường chọn thời điểm này để tổ chức chương trình này. Như một sự chuẩn bị từ rất lâu cho sự trở về, đùng một cái vé bay thay đổi, kế hoạch xáo trộn.... chuyến trở về được dời tới lui rồi dời hẳn sang năm sau.

Là người trong cuộc tôi hiểu hơn ai hết những vấn đề của hiện tại. Có quá nhiều vấn đề cần đóng gói nào là hành trang, nào là hành lý, nào là chi phí đi lại vận chuyển.... cho một chuyến "trở về" chứ không đơn giãn chỉ là một cái chớp mắt cho sáng ra thức dậy vác balo lên đường đi đâu đó gần đây. Vậy là chuyến "Trở về" đành lỗi hẹn cùng Duyên Dáng giữa mùa hè này. Đành hẹn lại đầu năm sau vậy. Tạm chia tay, có một chút xao xuyến, có một chút buồn buồn, có một chút nhẹ nhõm nhưng hơn hết vẫn là sự tiếc nuối. Có bao giờ bạn mất ngủ nhiều đêm cho một chuyến đi xa? Sự nôn nóng đôi khi làm bạn bồn chồn đến nghẹt thở? Có bao giờ bạn cảm thấy thời gian quá dài và mong đợi đến ngày khởi hành từng phút từng giây? Và rồi những cảm xúc ấy sẽ vở òa trong một buổi trưa đầy căng thẳng, của nững quyết định trở về hay ở lại.
Khác với những lần Duyên Dáng trước đây, với tôi DDVN 21 có một ý nghĩa kỳ lạ từ những cảm xúc của sự "Trở về". Và có lẽ không chỉ riêng tôi trở về cùng Duyên Dáng mà còn có ai kia xung quanh tôi cùng đang trở về... tìm lại mái nhà xưa, tìm lại dòng sông tuổi thơ... cùng tìm lại con đường tắm nắng vàng tươi... và tất cả là hành trang cho hành trình âm nhạc của ký ức. Thực ra chỉ còn một tháng nữa, tuy biên tập, mọi tính toán chuyên môn đã hình thành đâu đó nhưng nỗi lo âu và áp lực lại nặng nề vô cùng cho nên đôi khi tự nghĩ lại thấy chuyến trở về với hành lý quá nặng nề trên vai có nên chăng? Chắc bị quá cước rồi. Nhưng nếu chỉ vì hành lý? Việc ấy ta có thể gánh vác và giải quyết được. Nhưng còn một gánh nặng khác không màu, không mùi làm ta quẩn cả trí và cũng chẳng biết lựa chọn con đường nào để trở về cho ngắn nhất, đẹp nhất.
Tạm chia tay với tháng 5 cùng sự trở về. Tôi lại lao vào những nhịp đập bình thường của cuộc sống, cũng show biz, cũng event, cũng kiếm tiền... Và đâu đó ta sẽ dành sự "Trở về" cho một dịp nào đó gần hơn.
Tuần sau sang Singapore, sau đó đi Vinpearl tiền trạm, rồi trở về với Phan Thiết... làm show hóng gió biển hy vọng thấy những con thuyền đầy ấp cá mỗi chiều "trở về" có bọn trẻ nhỏ chạy ùa ra biển gọi í ới mừng người thân. Nắng sẽ xuống, hoàng hôn màu trứng gà thật tuyệt. Có lẽ chỉ chừng ấy thôi những người ngư biển "Trở về" cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi... và biết đâu trong đó có tôi.
Trở về (Entry ngày 20/3/2009)
Không hiểu sao tôi lại muốn viết tiếp "Năm tháng tuổi thơ tôi" đến như vậy. Tôi muốn trở về cùng cái tôi trong tôi về một thời tôi đã sống. Nó không ầm ỉ, chẳng có nhiều ý nghĩa gì ghê gớm, đơn giản nó là của tôi cái quá khứ đẹp trong tôi mà đôi khi tôi muốn ngoái đầu nhìn lại, muốn quay trở về. Có những lúc ta sẽ đâm lười biếng. Rồi có lúc lại cảm thấy muốn viết, muốn trải lòng ra đến kinh khủng.
Trở về có thể là những trang viết trải lòng về một quá khứ mà nó đôi khi ám ảnh tôi suốt cuộc đời. Cái ám ảnh ấy thật kỳ lạ, nó không làm ta đau, nó không làm ta sợ hãi. Nó có một ma lực kỳ lạ khiến ta cứ phải trăn trở, nhớ nhung về nó mãi. Nghe có vẻ hơi trừu tượng và hoài niệm quá, nhưng tôi yêu cái hoài niệm của riêng tôi. Vì nó thuộc về tôi. Bỗng dưng có cái gì đó khiến tôi nhớ về Cố khi thanh minh đến gần. Tôi nhớ về người Mẹ kế. Tôi nhớ đến những dòng chảy đầy bùn như sữa, đục cả dòng sông. Tôi nhớ những căn nhà lá lụp xụp và nhớ những trận đánh nhau ứa máu trên những vũng lầy.
Thanh minh đến gần, tôi sẽ trở về thăm lại những nấm mồ của người đã khuất để nỗi nhớ trong tôi vơi đi phần nào. Và có lẽ tôi tạm mượn những trích đoạn thơ "Tự Hát" của Xuân Quỳnh để tiếp tục cho sự trở về này…
(…)
Em trở về đúng nghĩa với trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin
(…)
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.
(…)
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.
Đầu năm nghĩ về một việc làm có ích (entry ngày 17/2/2009)
Đầu năm, bỗng dưng muốn làm một điều gì đó, dù việc làm ấy như hạt muối bỏ giữa lòng biển khơi....
Có lẽ mọi chuyện được bắt đầu kể từ cái ngày tôi ra vào thường xuyên ở các bệnh viện của Việt Nam nhiều hơn, mà điển hình là bệnh viện Chợ Rẫy nơi có khoa K-Gan. Từ đó mới thấy bệnh nhân ung thư của Việt Nam sao bây giờ nhiều đến như vậy. Mà trong con số nhiều ấy, đa phần đều là những người nghèo. Họ không có tiền để làm những mẫu xéc nghiệm, chụp CT, làm Toce... Rồi may ra có vị bác sĩ nào đó động lòng trước những hòan cảnh khó khăn mà chuyển hồ sơ họ sang một dạng khác để được nhận tài trợ từ bệnh viện, hay nhập viện chậm hơn dự kiến để kịp thời gian cho việc mua bảo hiểm y tế mà giảm bớt được gánh nặng gia đình.
Người bệnh nghèo khắp nơi đổ về thành phố, mà điển hình là những bệnh viện lớn.
Một buổi sáng đến bệnh viện bạn sẽ bị choáng ngợp bởi không gian chật chội không có chỗ để chen chân, bảo vệ luôn phải la hét cho việc giải tán hành lang dành đường đi lại. Mà đa số những người đi thăm, đi nuôi, đi chữa bệnh đều là những người nghèo.
Tôi đã từng chứng kiến cái cảnh một bệnh nhân lớn tuổi vào phòng khám K-Gan của bệnh viện Chợ Rẫy khi không có tiền để làm Toce lần 2. Mà nếu không làm toce lần 2 thì chẳng khác gì chúng ta đang nuôi mầm móng tế bào ung thư trong người thêm ngày càng phát triển. Cái nghèo là vậy đó, nó có "cái quyền ưu tiên" là can thiệp trực tiếp vào sự sống và cái chết của con người, nhất là những người gặp hòan cảnh khó khăn.... Bệnh viện sửa đổi hồ sơ để tài trợ cho bệnh nhân có hòan cảnh khó khăn này. Tuy nhiên bên ngoài dãy hành lang chờ đợi kia, còn biết bao nhiêu con người có hòan cảnh khó khăn và bất hạnh như người đàn ông lớn tuổi ấy? Có bao nhiêu đứa trẻ hiểu về căn bệnh ung thư, có khái niệm về sự sống và cái chết của căn bệnh hiểm nghèo này? Có bao nhiêu người được tài trợ, trong ngân quỹ eo hẹp của bệnh viện? Có bao nhiêu người đủ kinh phí theo được những phác đồ của bệnh viện đưa ra? Sẽ thật khó khăn với những mức thu nhập ít ỏi của người dân đa phần làm việc nơi đồng án, hoặc có biết bao người chưa kịp mua bảo hiểm y tế thì tai ương ập xuống. Mà việc mua bảo hiểm y tế cũng đâu phải là thói quen, là lẽ thường của người nhà nông. Để tiết kiệm, giảm chi phí, đa phần trong số họ đành phải quay lưng với những phác đồ của Tây Y mà tìm đến Đông Y, vì ở đó chi phí sẽ nhẹ gánh lo hơn. Đó cũng là một giải pháp. Cách nào cũng được, miễn sao họ có niềm tin để tồn tại là quí lắm rồi.
Cancer. Có thể chữa khỏi?
Có lẽ khoa học vẫn chưa chứng minh được điều này một cách tuyệt đối và thuyết phục. Cho nên tạm mượn thành ngữ Việt mà nói như thế này: "Còn nước còn tát, chớ thấy sóng cả mà ngã quai chèo". Và ta còn niềm tin ngày nào thì ta cứ tin vào cuộc sống vẫn còn đang tiếp diễn để mà tồn tại.
Nghĩ đến đây tôi muốn làm cái gì đó, để một ngày ta làm được việc ích cho một người và rồi nhiều ngày ta sẽ làm được nhiều việc có ích cho nhiều người.
Tôi đang ấp ủ làm một chương trình ca nhạc gây quỹ từ thiện cho bệnh nhân ung thư mà có lẽ cụ thể hơn là những bệnh nhân K-gan của bệnh viện Chợ Rẫy gặp hòan cảnh khó khăn. Đó là một việc làm thiết thực vì nó là công việc, là nghề của tôi, là thế mạnh mà tôi đang có. Có thể số tiền quyên góp từ thiện không được nhiều so với căn bệnh tốn kém này trong hòan cảnh khó khăn chung của xã hội, nhưng ít ra nó cũng góp được một phần nào đó dành cho những người bất hạnh...có hòan cảnh khó khăn.
Ý nghĩ là ý nghĩ, tôi cũng chưa biết mọi việc sẽ được bắt đầu từ đâu và như thế nào, sao cho việc quyên góp đạt được hiệu quả cao nhất với số tiền gây quỹ có được. Và từ đó hy vọng mọi người còn có niền tin yêu vào cuộc sống để thấy rằng "cuộc sống tươi đẹp" luôn chờ ta phía trước.
Huỳnh Phúc Điền
- Đông Nhi – Tâm Tít xinh tươi trên phố (10/03/10)
- Lê Kiều Như nhảy tango ở 'biệt thự ma' (10/03/10)
- Hải Yến Idol thích người đàn ông lớn tuổi (10/03/10)
- Phương Thanh: 'Sinh con trai rồi mới cưới' (10/03/10)
- Minh Hằng đi chùa Hương cầu may (10/03/10)
- Nghệ sĩ tiếc thương Huỳnh Phúc Điền (30/06/09)
- Thiên thần gợi cảm Tinna Tình (30/06/09)
- Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền qua đời (30/06/09)
- 'Mem' Việt Guitar hội ngộ (29/06/09)
- Hồ Bích Ngọc 'nói không với scandal' (29/06/09)
- Nhạc sĩ Quốc Bảo: 'Đi thi hoa hậu là sự phù phiếm' (29/06/09)
- Yến Trang gợi cảm với váy ngắn (29/06/09)
- Thanh Lam: 'Cuộc đời tôi nhiều sóng gió' (29/06/09)
- Tưởng niệm Michael Jackson trong mưa và nước mắt (28/06/09)
- Những chuyện giật gân của Thủy Tiên (28/06/09)
![]() | ![]() |
| Bảo Thy: 'Chưa bao giờ phẫu thuật thẩm mỹ' | Nghi án 'kẻ thứ 3' trong showbiz Việt |
![]() | ![]() |
| Hoàng Thùy Linh 'không còn khóc nữa' | Hình ảnh trần trụi lúc lâm chung của MJ |
Đội hình tiêu biểu bóng đá Việt Nam 2009
(Zing) - Có tới 3 cầu thủ ĐT U23 Việt Nam vừa tham dự SEA Games 25 cùng 2 cầu thủ nhập tịch nằm trong danh sách đội hình tiêu biểu của năm do Zing bình chọn, theo sơ đồ 4-4-2.
100 ca sĩ Việt hát dưới mưa
(Zing) - Tối qua 20/1, tại sân vận động Bình Định, hơn 15 ngàn khán giả đã được thưởng thức một chương trình hoành tráng với sự tham dự của ''rừng'' sao trên khắp cả nước.
Ngày xưa hai đứa!
Những câu hát ấy vô tình vang lên trong không gian vắng lặng càng làm cho tôi nhớ về anh,nhớ về những kỷ niệm của tuổi học trò đầy mơ mộng, trong sáng.


















