Jimmii Nguyễn ca sĩ – nhạc sĩ? Khán giả đã quá quen với một chất giọng mềm đến độ…ướt át chỉ để hát những ca khúc buồn do chính mình sáng tác.
Jimmii Nguyễn doanh nhân và lại là doanh nhân trong lĩnh vực báo chí và truyền thông? Một điều thật lạ và càng lạ hơn khi người đàn ông này nói rằng, việc kinh doanh cũng như viết một ca khúc mà thôi.
Liệu thương trường có giống như sân khấu như anh nghĩ?

Bản năng trong nghệ thuật
Gần hai mươi năm trước, khắp các khu phố nẻo làng đâu đâu cũng Tình như lá bay xa, Thiên đường không tìm thấy…bên chất giọng lắng buồn. Nghe dễ làm người ta khóc. Nỗi buồn trong sáng tác của Nguyễn không “sến”, nó mang dáng dấp của một Jimmii Nguyễn riêng biệt, không ai bắt chước được, không ai hát theo được, trừ chính bản thân anh.
Jimmii Nguyễn thổ lộ, anh viết nhạc bằng nỗi đau, và hát bằng sự ám ảnh. “Tôi có em gái và vợ chưa cưới mất sớm, tôi bị ám ảnh về điều đó. Đó cũng là nguyên do của sự bủa vây nỗi buồn trong ca khúc của tôi”. Nhiều ca khúc của anh, như: Người nói, Mãi mãi bên em, Hỏi đá buồn không, Vắng em... đều mang sự u uẩn, day dứt và tiếc nuối. Thậm chí có ca khúc có ca từ vui nhộn hóm hỉnh như Thằng Tàu lai mà anh đặt lời Việt cũng vẫn còn dư ba giai điệu buồn. Âm nhạc của Jimmii Nguyễn không phải là dòng nhạc uyên bác, nghiêng nhiều về ca từ và sự duy mỹ cao siêu, mà đa phần là phục vụ cho tầng lớp số đông dễ nghe, dễ hiểu. Sau nhiều năm không xuất hiện, nhưng khán thính giả cũng không quên anh khi hàng trăm ca khúc của Jimmii Nguyễn sáng tác, vẫn luôn được công chúng đón nhận một cách thường xuyên. Bao nhiêu năm qua, Jimmii chỉ hát nhạc mình viết. Không những thế, anh còn thành lập một ban pop-rock của riêng mình với tên gọi Jimmii Band gồm 6 thành viên, để hát nhạc của mình. Hiện nay, ban nhạc vẫn được anh duy trì và chỉ xuất hiện khi nào anh thấy thật cần thiết và phù hợp. Anh chỉ nhận lời biểu diễn với điều kiện được hát chính nhạc mình viết cùng với ban nhạc của mình. Jimmii Nguyễn cho rằng “Không có lý do gì khi mình chưa yêu hết lòng đứa con sinh ra lại đã đi yêu con của người khác”. Và cứ thế, suốt mười mấy năm qua, anh cũng chỉ yêu “con” của mình đẻ ra mà chưa chịu “mở lòng” với “con” ai.

Năm 1996, Jimmii Nguyễn là ca sĩ Việt Nam đầu tiên ở hải ngoại được nhà nước mời về biểu diễn và anh được hát chính nhạc của mình sáng tác ở quê nhà. Lần trở về này, theo anh, như một dòng nước ngọt ngào của quê hương đánh thức bản thể của một người Việt Nam trong anh. “Ở Mỹ, tôi đi ra đường, không ai cho rằng tôi là người Việt Nam và cũng không ai nghĩ tôi là người Mỹ. Chỉ có trở về Việt Nam, tôi mới được nhìn nhận, được gần gũi yêu thương là một người Việt Nam đúng nghĩa. Tôi được tự hào là một người Việt…danh chính ngôn thuận. Tôi hãnh diện với tên họ của mình là Nguyễn nên tôi muốn được mọi người gọi là Nguyễn”, anh chia sẻ.
Nhưng cũng chính vì điều này, mà sau đó quay lại nước Mỹ, Jimmii Nguyễn bị tẩy chay một cách khốc liệt. “Nhiều album, băng rôn và hình ảnh của tôi trong các chương trình bị hạ xuống. Nhưng tôi không lấy đó làm buồn”, anh nói. Jimmii Nguyễn nhớ lại, trong một chương trình ca nhạc ở hải ngoại, khi giới thiệu anh lên hát, MC Nguyễn Ngọc Ngạn có dặn anh đừng tiết lộ thông tin mình đã được về Việt Nam biểu diễn. “Nếu hôm đó là một đêm diễn của riêng mình, chắc chắn tôi sẽ nói ra điều ông Ngạn ngăn cản. Bởi vì tôi tôn trọng sự thật. Tôi là một nghệ sĩ không biết đeo mặt nạ”. Jimmii cho rằng, thời điểm những năm 1996, 1997… là thời kỳ hoàng kim của anh khi về nước biểu diễn. Mười ba năm kể từ ngày trở về, những người hâm mộ có thể nghĩ rằng anh vẫn sống ở Mỹ. Nhưng không, anh “ẩn cư” ngay tại quê nhà.
Kỷ niệm lần đầu về Việt Nam biểu diễn năm 1996, là sự e ngại giọng hát hơi ngọng nghịu của mình trước khán giả. Nhưng sự yêu mến của thính giả lại là câu trả lời khác đối với sự e ngại kia. Hôm nay, ngồi lại với anh, tôi thấy Jimii Nguyễn vẫn còn sự khao khát như ngày xưa: “Tôi sẽ trở lại với những đêm diễn về, hoa của người ái mộ đầy phòng”.
Nếu những ngôi sao ca nhạc khác, khi đi biểu diễn thường cầu kì phương tiện đi lại, rằng phải xe hơi, xe đời mới nọ kia thì với Jimmii Nguyễn lại quan trọng là đến đúng giờ để không trễ hẹn với khán giả bất kể bằng phương tiện gì. Nhiều lần, người đi đường ngớ người khi thấy một anh chàng ca sĩ ăn mặc hoành tráng nhưng lại bắt xe ôm băng qua đoạn đường kẹt xe để đến đúng giờ. “Khán giả đội mưa đội gió đến xem mình diễn mà mình đến trễ thì không được. Tôi không thể phụ tình cảm mọi người dành cho mình”.
Khi hỏi tuổi, anh bầy tỏ “hãy quan tâm đến những gì người nghệ sĩ làm cho công chúng, chứ không phải anh ta bao nhiêu tuổi. Cho nên, đừng hỏi tôi về tuổi”.
Tính đến thời điểm về Việt Nam, Jimmii Nguyễn đã sáng tác hơn một trăm ca khúc và hầu hết đều được công chúng biết đến. Nhưng cho đến giờ anh vẫn chưa xuất đầu lộ diện một album nào ở Việt Nam. Thành công như vậy nhưng Jimmii Nguyễn lại chọn sự yên lặng cho con đường của mình. “Tôi sợ sự lặp lại. Tôi ở ẩn ngần ấy năm chỉ để nghĩ mình có thể làm cái gì mới mẻ hơn nữa mới xuất hiện”. Và giờ đây, anh đang ấp ủ cho album đầu tiên trên quê nhà như một lời tỏ ơn với nơi mình đi về với cái tên “Lời tri ân”. Jimmii Nguyễn hiện đang là hội thẩm viên hội âm nhạc ghi âm quốc gia Hoa Kỳ. Anh từng được đề cử vào giải Grammy rất nhiều lần. Nói tới điều này hẳn có người sẽ cho là anh “nổ”. Nhưng Jimmii Nguyễn lại thẳng thắn dẫn chứng với báo chí qua tư liệu cho công chúng hiểu rằng đó là sự thật. Tuy nhiên, anh vẫn luôn đinh ninh rằng: “Tôi hát không hay!”.

Coi thương trường như sân khấu
Không hiểu được và rất khó lý giải vì sao, đúng một ca sĩ, ca sĩ Jimmii Nguyễn lại tham gia vào con đường đầy cam go: “kinh doanh báo chí”.
Năm 2009 anh hoàn toàn lãnh trách nghiệm cải tổ lẫn đầu tư, hoạt động bộ máy của một ấn phẩm dành cho phái mày râu. Người ta nghi ngờ chuyện này, nghi ngờ cái khả năng của anh là điều không tránh khỏi. Rằng ca sĩ thì chỉ biết hát thôi, nhạc sĩ thì chỉ viết và viết thôi trong bầu trời nghệ thuật (cứ tạm gọi là như vậy) của mình.
Vậy nhưng Jimmii lại nói: “Tôi có cái may mắn hơn mọi người là được lớn lên và phát triển trong một ngôi trường mà truyền thông quá phát triển của Mỹ. Hàng ngày đi làm, đi học, bao nhiêu báo chí, quảng cáo đổ vào tâm trí mình. Dần dà, mình học được cái cách mà người Mỹ làm truyền thông như thế nào, và khi về Việt Nam làm báo tôi biết chúng ta thừa cái gì và thiếu cái gì khi so sánh với họ”.
Thế nhưng anh lại nói, anh làm công việc này cảm giác như anh viết một ca khúc vậy.
Thật ngạc nhiên khi Jimii Nguyễn quan niệm công việc này liên quan đến nghệ thuật. Liên quan, vâng, có. Nhưng không thể là tất cả. Một ca khúc viết ra có ca khúc hay, có ca khúc dở. Một tờ báo (nếu cứ theo cách của Jimmii) là một tác phẩm, thì nó cũng đâu phải có một mình “nhạc trưởng” làm nên nó?
Jimii Nguyễn có cái hồn nhiên của một đứa trẻ khi lẫm chẫm những bước đi đầu tiên vào cuộc sống. Đến với nghề báo, anh cũng hồn nhiên như vậy. Anh hồn nhiên tự chịu trách nhiệm, tự đứng trang cho những bài đinh trên ấn phẩm của mình.
Phải thừa nhận rằng, một cách làm bản năng thường có những điều mới mẻ, nhưng không tránh khỏi những ngô nghê. Ngay cả sự đứng trang trò chuyện, đôi lúc cũng có sự hơi…lạ lẫm. Và hình như chỉ có Jimmii, chỉ có cách làm kiểu Jimmii mới có những lạ lẫm như vậy. Lạ lẫm nữa là như anh nói: “Tôi dám chắc rằng ở Việt Nam hiện nay, không có một tờ báo nào mà trang trò chuyện do chủ bút tờ báo đứng trang như… tôi”. Và anh đứng ra đối thoại về đủ mọi thứ trên đời.
Ừ thì thương trường, ở một mặt nào đó sẽ như sân khấu. Nhưng thương trường không thể chớp nhoáng theo đám đông cổ vũ reo hò. Ở sân khấu, một ca sĩ có thể chi tiền tỷ chỉ đốt vèo trong một đêm live show. Còn một tờ báo mà cũng đốt vèo như vậy, thì chắc một điều trong hai chữ thất bại.
“Bạn đừng hỏi tôi về số phận tờ báo. Tôi đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống. Và tôi cũng nói với bạn rằng, chuyện một nhà băng bị đóng cửa cũng là chuyện bình thường, huống chi một tờ báo”. Jimmii thành thật như vậy.
Quan tâm tới cả ba lĩnh vực quyết định sự thành bại của tờ báo: nội dung, phát hành, quảng cáo, nhưng khi được hỏi về bí quyết để điều hành một ấn phẩm trong thời kì báo chí cạnh tranh nhau khốc liệt như hiện nay, Jimii Nguyễn lặng đi một hồi rồi nói: “Tôi chỉ biết một điều này, tôi muốn tìm cho mình một chân trời mới. Khi tôi ngồi vào cái thúng nhỏ và đẩy mình ra biển, tôi thấy trước mắt biển mênh mông, nhưng sau lưng vẫn là bến bờ. Lúc ấy tôi tự hỏi mình có muốn đi tìm một chân trời mới không và tôi cứ thế lao thẳng. Bây giờ, quay lưng lại tôi chẳng thấy bến bờ đâu”.
Theo Nữ Doanh Nhân
Đọc báo trên Zing Me? Bấm “Thích” ngay nhé.
Tin mới hơn
Các tin tức khác
Đường dây nóng: 0985.57.88.55
Email: news@zing.vn
Thủy Tiên, Minh Vương M4U thay phiên thống lĩnh BXH Zing
Những hình ảnh đẹp lung linh trong căn penhouse triệu đô của MV “Cần một vòng tay” đã giúp Thủy Tiên đứng đầu bảng xếp hạng Zing Video, còn anh chàng trưởng nhóm M4U thống trị Zing Top Song với ca khúc “Chỉ còn trong mơ”.
Mr Đàm gây sốc với buổi họp báo kinh dị
Đàm Vĩnh Hưng khiến nhiều người giật mình khi tạo hiệu ứng như phim ma trong buổi ra mắt single với đèn tắt mở, tiếng hú vang lên và đôi trái gái mặc áo trắng bất ngờ xuất hiện.