Tình yêu

Thứ Ba, 28/07/09 17:00 GMT+7

Tình yêu mang ''hương vị'' đỗ-trượt

Kì thi đại học vừa qua đi, và câu chuyện kẻ đỗ-người trượt không phải là hiếm gặp. Đôi khi, chỉ vì một chút vô tình, một chút thiếu tinh ý, họ đã đánh mất đi tình yêu của chính mình.

>>Tình yêu đến từ cái... ngửi đầu tiên
>>Tình yêu chỉ từ bắt đầu từ một phía

Ảnh minh họa

Câu chuyện thứ 1

Tôi và bạn ấy đăng ký thi cùng trường đại học, cùng khoa với ước mơ hai đứa sẽ được ngồi chung trên một giảng đường đại học. Mơ là thế, nhưng cuối cùng, chỉ mình bạn ấy làm được, còn tôi thì không.

Tôi đã rất buồn bã và đau khổ. Những ngày tháng ấy, tôi không muốn gặp ai, cũng chẳng ra khỏi nhà. Bạn ấy thường xuyên đến an ủi, nhưng mỗi lần gặp nhau, tôi lại cảm thấy ngại vô cùng. Không hiểu sao cảm giác thua kém, cảm giác không “xứng” với người ta cứ bao trùm mãi, và tôi đã nghĩ đến chuyện chia tay.

Khi tôi nói muốn xa nhau, bạn ấy rất giận dữ, gặng hỏi lý do tại sao. Vì tự ái, tôi không nói thật, mà vòng vo rằng tôi không còn tình cảm nữa, và tôi muốn chia tay lâu rồi, nhưng sợ đúng lúc thi cử ảnh hưởng đến hai đứa, nên bây giờ mới nói…

Bạn ấy vô cùng sốc nhưng vẫn cố gắng ở bên cạnh, an ủi và thuyết phục tôi suy nghĩ lại. Tuy nhiên, lúc ấy tôi thật ngu ngốc, khi cứ tưởng tượng ra rằng mình trượt rồi, người ta chắc coi thường lắm, cũng muốn chia tay lắm, song chỉ vì “thương hại” nên vẫn cứ cố ở bên mình mà thôi. Bởi suy nghĩ đó, tôi cắt mọi liên lạc, từ chối gặp mặt, và nói với người ta những điều vô cùng khó nghe. Thuyết phục tôi mấy tháng không được, người ấy chấp nhận chia tay…

Thời gian qua đi, tôi mới nhận ra sai lầm của mình, nhận ra rằng tôi đã mất đi một người yêu thương tôi vô cùng, và khiến tôi không thể nào quên.

Trượt một lần, đâu có nghĩa là không còn cơ hội để làm lại. Và những nguời thân, những người yêu thương mình, chẳng ai lại coi thường mình vì điều đó. Nhưng khi tôi nhận ra, thì tôi đã mất bạn ấy thật rồi. (Nguyễn Mỹ Anh, HBT, HN)

Câu chuyện thứ 2

Hôm cùng nhau đi ra quán net để xem điểm thi, biết mình đỗ, tôi đã sung sướng, hét hò ầm ĩ mà quên mất không để ý thấy rằng, người ấy vẫn đang ngồi, cố quay vào trong để giấu đi những giọt nước mắt.

Những ngày sau, người ta chỉ im lặng trước những lời an ủi, động viên của tôi, thậm chí là cả tránh mặt. Có đôi lần gặp được nhau, cũng là lúc bạn bè, người thân gọi đến chúc mừng, tôi vô tư trò chuyện vui vẻ, còn nói về biết bao dự định cho cuộc sống sinh viên sắp tới. Mãi đến lúc người ấy lặng lẽ bỏ đi, tôi mới biết mình vô tâm đến mức nào.

Quả thực, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, người ấy học rất khá, chỉ vì thiếu một chút may mắn nên mới không đỗ, năm sau thi lại cũng chẳng sao, và tôi thì lúc nào cũng bên cạnh người ta. Thế nhưng, tôi không phải là người bị trượt, và chẳng thế nào hiểu được người ấy đang buồn đến mức nào, đang cần ở tôi những gì…

Thậm chí, khi nghe một vài người bạn khuyên rằng, thời gian này không nên gặp người ta nhiều, vì có thể khi nhìn thấy tôi và “thành công” của tôi, người ta sẽ càng cảm thấy tủi thân hơn, rồi lúc này có lẽ người ấy chỉ muốn ở một mình… và tôi đã nghe theo, không gặp gỡ cái lúc mà người ấy cần tôi làm chỗ dựa nhất.

Người ấy nhanh chóng làm thủ tục ra nước ngoài với anh trai, tôi chỉ biết khi máy bay đã cất cánh. Dù tìm mọi cách để liên lạc, song chẳng bao giờ tôi nhận lại được hồi âm của nguời ấy nữa… (Hoàng Ngọc Anh, HP)

Sự vô tâm đã khiến tôi đánh mất tình yêu vô cùng đẹp đẽ mà chúng tôi đã có…

Theo Mực Tím

Đường dây nóng: 0985.57.88.55

Email: news@zing.vn

 

Nếu bạn có những tâm sự hoặc lời nhắn gửi tới "người ấy" của ngày xưa, hãy cùng chia sẻ với chúng tôi qua chủ đề "Viết cho người xưa".

Lưu ý:

Bài viết được chọn đăng cần có độ dài từ 300 chữ trở lên, được viết bằng tiếng Việt có dấu. Thư tham gia gửi về mục Tình yêu giới tính (email: zingnews@zing.vn), vui lòng ghi rõ chủ đề email là Tham gia Viết cho người xưa. Những độc giả muốn giữ kín danh tính có thể đặt bút danh cho mình ở cuối bài viết.

 

Xem thêm Viết cho người xưa

Yêu thương không quay về

Nhẹ nhàng. Những ngày xuân đến và đi trong âm thầm. Giật mình nhìn lại, cũng đã 4 tháng kể từ ngày em đi, vậy mà những hoài niệm trong anh vẫn ngập tràn.

Xem thêm Chia sẻ

Nỗi lòng gái ngoan khi để mất 'cái ngàn vàng'

Trong mắt bố mẹ, bạn bè và những người xung quanh, nó vẫn là một đứa con gái ngoan, cực ngoan. Nhưng có ai ngờ đâu rằng nó đã đánh mất cái quý giá nhất của đời con gái.

Bạn có những tâm sự tình cảm, chuyện khó nói hoặc thắc mắc cần người chia sẻ, hãy gửi cho chúng tôi tại đây.

* Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu và gửi bài viết từ 300 chữ trở lên. Ban biên tập có quyền chỉnh sửa nội dung bài viết.