Chủ Nhật, 01/03/09 15:56 GMT+7
![]() |
| Phụ nữ là sinh vật giàu trí tưởng tượng nhất trên quả đất. (Ảnh minh họa) |
Câu chuyện thứ nhất:
Vân Anh là cô bạn tôi quen chưa lâu. Cô là sinh viên Luật tính tình khá lạ, vừa chỉn chu mực thước - có phần khô khan nữa - vừa lãng mạn ngầm, bay bổng lên. Chúng tôi thường uống cà phê với nhau. Bắt chước tôi, hay để tỏ ra mình không thua kém nam nhi, cô hút thuốc, uống cà phê đen không đường hết tách nọ nối tách kia.
Và cô nói rất nhiều, đề tài thì hoàn toàn trong sáng, về nghệ thuật, cuốn sách mới đọc, đĩa nhạc mới nghe, thời trang nam nữ mùa này, triển lãm tranh của ông X bà Y, một câu tiếng Anh không biết dịch thế nào cho phải, vân vân. Chúng tôi chưa bao giờ đụng chạm, dù vô tình hay cố ý, chưa bao giờ lan man qua những chuyện nam nữ, tình cảm.
Nhiều lúc, tôi cứ ngỡ Vân Anh là... ông bạn cà phê hợp gu nhất của mình. Thế rồi một hôm, mưa to gió lớn, chúng tôi bị kẹt ở quán không về được, phải gọi liên tục hết cà phê đến trà chờ qua cơn mưa, và câu chuyện cũng vì thế bị kéo dài ra, chủ đề lan rộng hơn. Nhân nói đến một cuốn sách, hình như của Milan Kundera thì phải, tôi bảo, nhân vật ấy khao khát yêu, mà toàn gặp những cái máy.
Nói hết sức bình thường, ngữ điệu đều đều, không một milli-gram hàm ý. Thế mà thình lình bàn tay tôi bị giữ chặt bằng một bàn tay mềm, rất mềm, mát rượi và run rẩy nữa, rồi một giọng ngập ngừng cất lên: "Em biết thế nào anh cũng nói yêu em mà. Em chờ đợi giây phút tỏ tình của anh thế nay từ lâu. Em... đồng ý!"
Bộ mặt tôi lúc ấy thế nào, hẳn các bạn hình dung ra. Đần độn nhất có thể. Sửng sốt nhất có thể. Sợ hãi nhất có thể. Mồm miệng tôi như bị ai tọng cả quả núi vào, cứng đờ; còn mắt thì giương hết cỡ như mắt cú, nói gì vào lúc ấy? Thanh minh, cải chính, rằng em hiểu lầm rồi, anh đâu có yêu em, đâu có tỏ tình hồi nào, giá mà có máy ghi âm cho em tua lại nghe xem lúc nãy anh nói câu gì, anh thề là anh không có ý định ấy, chúng mình chỉ là hai... gã trai hợp gu cà phê thôi, có nói gì nữa cũng thành dở hơi. Tôi đành ngậm miệng, cúi đầu nghe tuyên án.
Ngoài trời vẫn mưa, nhưng cho dù cả thành phố ngập hai mét nước, tôi cũng nhất quyết đứng dậy, nhất quyết bỏ chạy. Tôi còn nhớ giọng tôi lạc đi như thế nào khi gọi tính tiền. Rồi cố mà nặn ra một bộ mặt hạnh phúc, nặn ra một khóe cười sung sướng viên mãn, nhìn "gã" / nàng: "mình về em nhé!".
Đêm đó tôi mất ngủ. Sáng sớm hôm sau, việc đầu tiên tôi nghĩ đến và thực hiện ngay, là đổi số di động. Tôi là tội nhân đào thoát, là tù vượt ngục. Mà tôi có lý do để trốn: tôi bị oan sai rành rành ra đấy mà!
Câu chuyện thứ hai:
Một đồng nghiệp nữ ngoài ba mươi làm khác phòng, nhưng cùng đường đi về, là bạn đồng hành của tôi suốt bốn năm mài ghế ở công ty Z. Trong công việc, nghe nói cô là người đắc dụng; còn trong cư xử đời thường, cô rất được lòng từ sếp đến nhân viên bằng vai phải lứa vì dễ gần, giản dị, chân thành. Hình như vì chân thành quá mức cần thiết, nên cô đã giáng cho tôi một cái oan sai vô phương chạy trốn, khi thành phố quy hoạch lại, đường hai chiều biến thành đơn tuyến, lối từ nhà đến sở từ sở về nhà của hai chúng tôi phải thay đổi.
Ban đầu, thay đổi ấy gây khó chịu, đường đi bỗng dài ra, lê thê sốt ruột. Về sát nhà rồi mà không vào được, phải vòng một quãng xa tắp. Trong một lần bức xúc, tôi buột miệng: "Anh ghét nhất là đường một chiều!" Vừa nói, vừa gằm mặt nhăn nhó. Thế mà - các bạn có ngờ được không? - thình lình bàn tay tôi bị giữ chặt bằng một bàn tay mềm, rất mềm, mát rượi và run rẩy nữa (tôi copy và paste đoạn ở trên), rồi một giọng ngập ngừng cất lên: "Em biết thế nào anh cũng nói yêu em mà. Em chờ đợi giây phút tỏ tình của anh thế này từ lâu. Anh không phải yêu đơn phương đâu, em... đồng ý!"
Từ đó, tôi thành đứa ngậm hột thị, cả ngày chả nói chả rằng. Lâu lâu, trong giấc mơ, tôi lại hét lên, em ơi, anh bị oan, oan thật mà.
Bài học rút ra từ hai câu chuyện trên: phụ nữ là sinh vật giàu trí tưởng tượng nhất trên quả đất.
Theo Mỹ Thuật
Đọc báo trên Zing Me? Bấm “Thích” ngay nhé.
Tin mới hơn
Các tin tức khác
Đường dây nóng: 0985.57.88.55
Email: news@zing.vn
Có bờ vai anh, em không cần 'bạch mã hoàng tử'
Anh không đẹp trai, không giàu có, cũng chẳng hài hước. Anh chỉ là một người bình thường như bao người khác mà em sẽ chẳng nhớ mặt giữa đám đông. Ngày anh ngỏ lời yêu, chính em cũng luôn tự hỏi vì sao mình đồng ý.
Xem thêm Kỷ niệm Phi công trẻ - Máy bay bà già của tôi
Xúc động chuyện tình 'chị em' cách nhau 20 tuổi
Nghĩ anh bị chị bỏ bùa mê, mẹ anh còn mời thầy cúng về làm phép. Trải qua 10 năm bền bỉ đấu tranh, cậu quý tử của dòng họ đã dắt được tay "người chị" của mình tới trước bàn đăng ký kết hôn.
|
Bạn có những tâm sự tình cảm, chuyện khó nói hoặc thắc mắc cần người chia sẻ, hãy gửi cho chúng tôi tại đây. * Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu và gửi bài viết từ 300 chữ trở lên. Ban biên tập có quyền chỉnh sửa nội dung bài viết. |